Quy chế kiểm tra văn phòng đại diện – cần thiết nhưng phải khả thi

Thành phố Hồ Chí Minh có hơn 1.000 văn phòng đại diện của các tổ chức kinh tế nước ngoài và còn không biết bao nhiêu văn phòng đại diện chui. Hàng trăm vụ hoạt động ngoài chức năng hoặc trái phép của văn phòng đại diện đã được nhiều ngành chức năng phát hiện. Đó là lý do để bộ thương mại ban hành “quy chế kiểm tra văn phòng đại diện”. Tuy nhiên, chung quanh quy chế này vẫn còn nhiều ý kiến.
Thực trạng các văn phòng đại diện
Theo nghị định 382/HĐBT (ngày 5/11/19900 sau này được thay thế bởi nghị định 82/CP (ngày 2/8/1994), thì việc đặt và hoạt động văn phòng đại diện của tổ chức kinh tế nước ngoài tại Việt Nam là nhằm mục đích: xúc tiến các chương trình hợp tác, kinh tế, thương mại đối với các đơn vị Việt Nam. Và cho đến nay, chưa có một nghị định nào cho phép văn phòng đại diện được tiến hành các hoạt động sinh lợi.
Tuy nhiên, trên thực tế, hầu như chỉ có một số công ty thương mại nước ngoài có ý định tìm đối tác xúc tiến đầu tư mới mở văn phòng đại diện hoạt động đúng pháp luật. Còn lại, có nhiều văn phòng đại diện được mở ra là nhằm thwucj hiện chỉ đạo kinh doanh, tiến hành các thương vụ thông qua các đơn vị hoặc cá nhân trong nước. Mặc dù, chính phủ chưa có nghị định về việc thành lập chi nhánh thương mại của công ty nước ngoài tại Việt Nam để kinh doanh hợp pháp, nhưng bộ thương mại, bộ văn hóa thoog tin, cục hàng không dân dụng đã cấp phép cho các hãng tư vấn, tàu biển, quảng cáo, dịch vụ du lịch, bảo hiểm… được mở nhiều văn phòng đại diện. Phải gọi là văn phòng đại diện vì chưa có loại hình nào khác, song các văn phòng đại diện với chức năng tư vấn, quảng cáo, bảo hiểm, bán vé máy bay… tất yếu là phải thu tiền, trong khi pháp nhân của nó lại không được sinh lợi!
Như vậy tính đến nay, ngoài bộ thương mại còn có ngân hàng nhà nước, bộ giao thông công chánh, bộ văn hóa thông tin, cục hàng không dân dụng được tham gia cấp phép mở văn phòng đại diện… và chịu sự quản lý của đủ ngành chức năng như một đơn vị Việt Nam: ngành công an quản lý việc xuất nhập cảnh và lưu trú của người nước ngoài làm việc tại văn phòng đại diện, ngành lao động quản lý nhân viên Việt Nam giúp việc cho văn phòng đại diện, ngành thuế quản lý thuế thu nhập của nhân viên văn phòng đại diện, ngành quản lý thị trường theo dõi văn phòng đại diện có hoạt động kinh doanh hay không…
Quy chế quản lý phải có trước quy chế kiểm tra văn phòng đại diện
Như trên đã nói, tính chất phức tạp của văn phòng đại diện về phạm vi hoạt động là như vậy, song đến nay chưa có một quy chế quản lý thống nhất đối với văn phòng đại diện. Mới đây, bộ thương mại đã soạn thảo một quy chế kiểm tra văn phòng đại diện không thể hiện rõ ràng đây là luật nội dung hay luật hình thức. Phần đầu dự thảo quy chế là luật hình thức. Phần đầu dự thảo quy chế là luật hình thức, với các chương: “trách nhiệm của cơ quan quản lý nhà nước đối với việc kiểm tra”, “trình tự và thủ tục kiểm tra”, “quyền và nghĩa vụ của đoàn kiểm tra”. Phần sau cùng là luật nội dung, tức chương “xử lý vi phạm”.
Ngày 27/9/1996, sở thương mại đã mời các ban ngành có liên quan đến việc quản lý văn phòng đại diện để góp ý về “quy chế kiểm tra văn phòng đại diện”. Nhiều ý kiến cho rằng chưa có “quy chế quản lý văn phòng đại diện” mà ban hành “quy chế kiểm tra”, tức chưa có nội dung quản lý, mà có hình thức kiểm tra là chưa phù hợp. Bộ thương mại không phải là cơ quan duy nhất có thẩm quyền cấp phép và quản lý văn phòng đại diện vì vậy, quy chế kiểm tra văn phòng đại diện nếu không do chính phủ thì phải do liên bộ soạn thảo. Chính vì một mình bộ thương mại soạn quy chế này nên có nhiều điều quy định sai thẩm quyền. Đại diện thanh tra cục thuế thành phố cho biết, điều 24 của dự thảo nói rằng, “bộ trưởng bộ thương mại là người ra quyết định chung thẩm về việc xử lý vi phạm của văn phòng đại diện”. Nếu như, văn phòng đại diện vi phạm về nghĩa vụ thuế, bị phạt thuế, văn phòng đại diện này khiếu nại lên bộ trưởng thương mại để có quyết định chung thẩm, là sai với luật thuế của quốc hội ban hành. Theo điều 5 của dự thảo, việc kiểm tra văn phòng đại diện chỉ được thực hiện theo quyết định của bộ trưởng bộ thương mại hoặc chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh thành (nơi văn phòng đại diện trú đóng) cũng sai với luật thuế, vì bất kỳ đơn vị nào trốn nghĩa vụ thuế dù trong hay ngoài nước, đều được ngành thuế kiểm tra mà không cần báo trước. Đại diện ngành ngân hàng cho biết, theo nghị định 82 và nghị định 179, ngành ngân hàng có quyền kiểm tra văn phòng đại diện ngân hàng nước ngoài mà không cần báo trước. Đại diện công an quận 10 có ý kiến rằng, theo điều 9, việc kiểm tra đột xuất trong trường hợp khẩn cấp khi có bằng chứng quả tang kinh doanh trái phép hoặc buôn lậu của văn phòng đại diện, cơ quan chức năng phải làm thủ tục theo pháp luật và báo cáo trong vòng 24 giờ với ủy ban nhân dân tỉnh, thành hoặc bộ thương mại để giải quyết theo thẩm quyền”. Như vậy, khi cơ quan công an bắt quả tang văn phòng đại diện làm trái pháp luật, lẽ ra chỉ tuân thủ theo luật tố tụng hình sự, đằng này, phải báo cáo ủy ban và bộ thương mại. Ông cũng cho biết thêm, hoạt động văn phòng đại diện có liên quan đến vấn đề lưu trú của người nước ngoài, liên quan vấn đề xã hội, và vấn đề an ninh, chính trị. Song quy chế không hề đề cập đến các vấn đề này.
Mai Bá Kiếm – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Đêm trung thu ở ngoại thành

Trời mưa, trăng vẫn sáng
Trong ba đêm, 11 – 12 – 13 âm lịch, trung tâm dã ngoại Lửa Việt của hội đồng đội – thành đoàn thành phố Hồ Chí Minh đã tổ chức đón trung thu và tặng quà cho các em ở các xã vùng xa thuộc huyện Bình Chánh – Củ Chi – Thủ Đức. Chúng tôi đã bám theo đoàn vào đêm cuối cùng, một đêm mưa…
Chiếc xe ca 50 chỗ ngồi xuất phát từ trung tâm dã ngoại Lửa Việt lúc 5 giờ chiều 25/9. Chúng tôi đã làm quen với nhau trên xe. Anh Mỹ, trưởng trung tâm cùng bốn thành viên. Nhóm múa rối Nụ Cười gồm mười diễn viên còn rất trẻ. Trời bắt đầu đổ mưa và mây xám nặng nề.
Người phụ trách trung tâm Lửa Việt 42 tuổi này đã thu hút được cảm tình của tôi, vì câu chuyện rất có lửa của anh. Anh kể: “hai đêm trước tổ chức vui trung thu, tặng quà cho các em ở xã Vĩnh Lộc A – Bình Chánh và xã Tân An Hội – Củ Chi rất thành công, ngoài dự kiến của tụi này”. Tôi hỏi: “tổ chức thế này thì tiền ở đâu?”. Giọng anh Mỹ vẫn hào hứng: “chủ yếu là xin tài trợ. Nếu mình nói rõ được lý do, mục đích và tổ chức đến nơi đến chốn, không vụ lợi, thì họ sẵn lòng tài trợ ngay”.
Đội múa rối Nụ Cười xem chừng rất… quậy, hò nhau đòi bác tài mở video cho xem. Đây là đêm thứ ba, họ phối hợp với Lửa Việt đi diễn miễn phí hoàn toàn. Địa điểm mà đoàn đến hôm nay là xã Long Trường huyện Thủ Đức, cách trung tâm thành phố chừng 20km. Trời vẫn đổ mưa và phần vì đường xấu, phần chạy tới chạy lui do không thuộc đường nên 19 giờ kém 15, đoàn mới tới được uye ban xã. Chưa kịp bước xuống xe đã nghe tiếng trống múa lân từng hồi rộn rã. Anh Mỹ cười: “vậy là còn đông, còn vui!”. Mà quả đúng vậy. Trên một khoảng sân rộng của ủy ban xã, dưới trời mưa, lớp trong lớp ngoài các em thiếu nhi đang hào hứng xem đội múa lân của nhà văn hóa huyện biểu diễn. Đội múa rối Nụ Cười lập tức chuẩn bị ra mắt. “Sắp tới múa rối nha. Đoàn ở trên thành phố tới rồi đó!”. Mấy em nhỏ đứng vòng ngoài đã kịp chuyền tai nhau. Anh bạn đứng bên cạnh tôi hào hứng thốt lên: “trời mưa, trăng vẫn sáng”!
Tôi hòa vào đám đông trẻ nhỏ đang đứng ngồi kiên nhẫn trong mưa, tóc tai, quần áo đẫm nước. Rất nhiều em vẫn còn mặc nguyên bộ đồ đồng phục học sinh, vai đeo cặp sách. Hỏi ra mới biết, ngay sát ủy ban nhân xã là trường tiểu học Phước Thạnh. Các em tan học lúc 4 giờ 30 chiều và ở lại chờ dự lễ trung thu luôn.
Đội rối Nụ Cười đã xuất hiện trên sân, thay thế cho đội múa lân. Những ánh mắt lấp lánh, loáng ướt trong mưa đầy háo hức của gần 600 khán giả nhỏ tuổi đang chăm chú hướng về “sân khấu”. Đúng vào lúc người dẫn chuyện hỏi: “các bạn ơi, các bạn có thích xem rối Nụ Cười không?”, và có tiếng đáp đồng thanh vang lên: “có…!”, thì mưa bỗng nặng hạt. Như một phản ứng tự nhiên, người lớn chạy trước vào bên trong trụ sở, các cháu ào ào chạy theo. Ban tổ chức bối rối mất mười phút. Sau cùng, phương án “giải tỏa” bàn ghế ra khỏi hội trường xã được thực hiện. Các em ngồi sát bên nhau dưới nền gạch, cố lắm cũng chỉ được chừng 400. Số còn lại đành bám cửa sổ hoặc chạy tới chạy lui vòng ngoài. Biết làm sao bây giờ? Và rối Nụ Cười lại tiếp tục trong tiếng nhạc rộn ràng, xen với tiếng cười rộ lên từng đợt của các cháu.
Tôi tranh thủ đi quanh một lượt ở “vòng ngoài”. Hai đứa trẻ đầu tiên mà tôi bắt chuyện, tiếc thay đều đã nghỉ học. “Vì sao vậy?”. “Dạ, ba con bệnh chét nên con buồn ở nhà luôn, mấy năm rồi” – đứa thứ nhất tên Quang, 12 tuổi, nhà ở ấp 3 trả lời. Đứa thứ hai tên Thuận, 14 tuổi, nhà ở cạnh ủy ban xã nói: “con phải ở nhà phụ với ba má làm rẫy, nhà con mười anh em lận”. “Trung thu này ở nhà có cho quà gì không?”. Cả hai đều đáp: “dạ không”. Một cô bé mặc đồng phục học sinh, tay xách cặp ướt lướt thướt đang cố chen vào bên trong, cô bé tên Thu, 11 tuổi, học lớp 4 nhà ở ấp 9, cách đây 6 cây số… Tôi “mở lối” giúp em và hỏi: “ở nhà con có lồng đèn, bánh trung thu không?”. “Dạ, ba con có mua bánh. Nhưng con chưa ăn. Bữa nay được ở lại đây đón trung thu, xíu nữa anh hai con đưa về. Nhà con ở xa lắm…”.
Đứng trong hội trường chật cứng khán giả nhỏ tuổi ấy, tôi cảm nhận được một mùi mồ hôi rất đặc trưng của những đứa trẻ vùng quê, mộc mạc, lam lũ và gần gũi. Mỗi tiết mục rối có bài hát quen thuộc, tất cả đều đồng thanh hát vang theo cả hội trường, như bài “bắc kim thang cà lang bí rợ”, hay “tùng rinh rinh cắc tùng rinh rinh, em rước đèn chào đón trung thu, em rước đèn chào đón chị Hằng”. Chỉ tới những bài “ngoại’ như “cha cha cha”, “ca chiu sa”… thì mới đành phải ngồi im.
Đã gần 9 giờ tối đoàn đành phải nói lời tạm biệt, hẹn một dịp khác. Nếu thuận lợi thì cũng phải trung thu sang năm, còn lâu lắm… Ánh mắt tiếc rẻ của các em nói lên điều đó. Ban tổ chức đã có sáng kiến đặt bàn phát quà ngay ở cổng, hễ cháu nào đi về qua cổng ủy ban thì nhận quà luôn. Chiếc bánh trung thu nhỏ vẫn đành phải cắt đôi, “vì ít mà không thiếu cháu nào vẫn vui hơn” – Huy, sinh viên năm 3 trường Kinh Tế trong nhóm Lửa Việt đã giải thích với tôi. Lồng đèn tạm thời không thắp được đèn cầy, vì trời vẫn còn mưa.
Tôi nhìn lên bầu trời sũng nước rồi nhìn những bước chân trần nhỏ bé dắt díu nhau trở về trên những con đường làng lầy lội, trên tay là phần quà nhỏ ngày tết trung thu, áo quần đẫm nước, tóc bết trán. Nụ cười từ vở rối vẫn còn nở trên môi của các em, chợt thấy lòng se lại. Ước sao mỗi năm có nhiều “đêm trung thu”, nhiều “hội trăng rằm” cho trẻ nhỏ, nhất là ở những vùng xa thành phố.
Minh Phong – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm 1998

Ngành giáo dục thành phố

Gần 4.000 người nghỉ việc năm 1994 vẫn chưa nhận được trợ cấp
Trong buổi lễ tổng kết năm học tại quận Tân Bình. Trưởng phòng giáo dục đào tạo – bà Ngọc Hà cho biết, có đến 158 giáo viên, cán bộ công nhân viên của quận Tân Bình nghỉ việc trong khoảng từ tháng 7/1994 đến tháng 12/1994,… tính đến nay đã hai năm nhưng vẫn chưa hưởng được trợ cấp, trong đó có ba người đã chết là Trần Thị Trắng, Nguyễn Văn Đức, Hoàng Thị Thắm. Cán bộ phụ trách tổ chức của phòng giáo dục nói: “tất nhiên, có người chia tay với ngành giáo dục vì họ đã kiếm được một việc làm tốt hơn, nhưng phải nói là số đó rất hiếm. Phần lớn xin nghỉ việc vì sức khỏe, vì già yếu…”.
Chúng tôi đến thăm nhà của thầy Nguyễn Văn Đức, vợ thầy – cô Ngô Thị Tuyết cũng là giáo viên, cả hai cùng dạy ở trường phổ thông cơ sở Hùng Vương, một trường vùng ven phường 20, quận Tân Bình. Cô Tuyết cho biết, thầy Đức dạy môn thể dục, phải hoạt động khá nhiều, mà sức khỏe thầy rất yếu. Nên mặc dù gia đình hết sức khó khăn, thầy cũng đành xin nghỉ việc, kể từ tháng 7/1994. Đúng một năm sau, thầy qua đời. Trong thời gian thầy bệnh và mãi cho đến giờ, cô Tuyết đã gửi gần chục lá đơn xin lãnh tiền trợ cấp thôi việc của chồng nhưng vẫn chưa được giải quyết. Ở trường Hùng Vương không chỉ một mình cô Tuyết mà có ba giáo viên nghỉ việc từ năm 1994 đến nay vẫn chưa nhận được trợ cấp.
Trường hợp của bà Hoàng Thị Thắm còn thê lương hơn. Bà là nhân viên trường phổ thông cơ sở Phan Bội Châu, sức khỏe kém, phải xin nghỉ việc. Chồng bà bị lao phổi… không có khả năng lao động, cuộc sống hiện tại hết sức khó khăn. Hai năm qua, ngày nào ở phòng giáo dục đào tạo quận Tân Bình cũng có người lên hỏi thăm tiền trợ cấp và đều nhận được mỗi câu trả lời: “chưa có”.
Chúng tôi đặt vấn đề này với phòng tổ chức của sở giáo dục đào tạo, thì được biết, sở cũng đang đau đầu với con số gần 4.000 người trong ngành nghỉ việc nghỉ việc của năm 1994 chưa nhận được tiền trợ cấp, trong khi những người nghỉ việc năm 1995 thì có rồi.
Theo nghị định 12/CP ngày 26/1/1995 của chính phủ thì: “người đã có thời gian lao động làm việc thuộc khu vực của nhà nước trước ngày thi hành điều lệ này nếu chưa nhận được trợ cấp thôi việc hoặc trợ cấp một lần về bảo hiểm xã hội thì được tính là thời gian để hưởng bảo hiểm xã hội”. Thế nhưng bảo hiểm xã hội Việt Nam đã có công văn số 251/BHXH ngày 16/10/1995 do phó tổng giám đốc Nguyễn Thành Xuyên ký có ý kiến: “công nhân viên chức đã thôi việc mà chưa nhận được trợ cấp thôi việc kể từ thàng 12/1994 trở về trước, kể cả những trường hợp bị kỷ luật buộc thôi việc thì không thuộc quy định tại điểm 1 điều 54, điều lệ bảo hiểm xã hội”. Sở lao động thương binh xã hội cũng đã có công văn số 264/LĐ-TBXH-CV ngày 8/3/1996 gửi cho bộ lao động thương binh xã hội, ban tổ chức cán bộ chính phủ và bảo hiểm xã hội Việt Nam đề nghị cho biết ý kiến giải quyết cụ thể để thành phố thực hiện thống nhất nhưng đến nay vẫn chưa nhận được ý kiến chỉ đạo.
Thảo Sương – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm 1998

Tuổi 40, ngưỡng cửa định mệnh?

Bác sĩ Francois Lelord, nhà tâm thần học, khẳng định: “tuổi 40 không có cùng ý nghĩa ở đàn ông và phụ nữ. Với đàn ông, người ta cho rằng đó là độ tuổi chín muồi đầy sức quyến rũ và đây là lúc nhiều ông thấy hài lòng về cuộc sống nhất. Trái lại, với phụ nữ, tuổi 40 là cột mốc đánh dấu sự chấm dứt tuổi trẻ và sự mất đi quyền lực của sự quyến rũ. Với phụ nữ, tuổi 40 cũng là thời điểm sinh học quan trọng, thời điểm báo hiệu sự kết thúc tuổi sinh đẻ và với một số phụ nữ, nó gắn liền một cách vô thức với việc xem xét lại nữ tính. Nhưng thật ra, ở tuổi 40, phụ nữ có đủ lý do khách quan để bộc lộ bản thân hơn. Ở giai đoạn này, người phụ nữ không còn bận tâm nhiều về con cái và kinh nghiệm trong nghề nghiệp cho phép họ không phải đầu tư nhiều thời gian như trước kia. Tự do hơn, phụ nữ có thể dành nhiều thời gian hơn cho bản thân và tự mình đi đến các quyết định riêng. Trong một gia đình yên ấm, tuổi 40 có thể là giai đoạn mà hai vợ chồng hạnh phúc vì hiểu nhau rõ hơn, dành cho nhau nhiều thời gian hơn, có nhiều điều kiện vật chất hơn và còn tương đối trẻ để tận hưởng chúng. Sai lầm với người phụ nữ là chỉ thấy những điểm bất lợi của tuổi 40 thay vì nhìn thấy các thuận lợi và sự tự do thật sự”.
Như vậy, tuổi 40 không phải là ngưỡng cửa định mệnh, là thời điểm của những nếp nhăn đầu tiên, Vấn đề là phải hiểu rõ nó để vượt qua và tận hưởng cuộc sống thật sự. Bà Catherine, 45 tuổi, từng là nạn nhân của quan niệm cho rằng phụ nữ chẳng là gì khi bắt đầu già. Bà lập gia đình từ năm 22 tuổi và luôn sống với nỗi ám ảnh sẽ mất chồng khi vào tuổi 40. Quả thật điều đó đã xảy ra và bà đau khổ vô cùng. Catherine chỉ thực sự “sống lại” khi có công việc mới. Bà thấy tự tin hơn nhờ tự lập. Nay bà trở về chung sống với chồng nhưng lối sống đã thay đổi nhiều. Bà cho biết: “quan niệm của tôi về tuổi 40 đã khác hẳn. Nó không còn là tuổi bất lực như tôi nghĩ mà là tuổi của sự lựa chọn và sự năng động”.
Mà Michelle, 43 tuổi, ly dị chồng khi sắp bước sang tuổi 40 vì cảm thấy quá chán nản khi không được chồng coi trọng và quá mệt mỏi vì phải luôn hầu hạ chồng. Bà đã sống nhẫn nhịn trong bao nhiêu năm với mặc cảm tự ti. Bà kể: “thế như dù đã ly dị, tôi vẫn chưa dám sống cho mình. Tôi lấy nghề nghiệp (bác sĩ) và con cái làm tương lai đời mình. Rồi dần dần tôi thấy nhu cầu xây dựng cuộc sống cho mình và tìm thấy sự tự tin thiếu vắng lâu nay. Nhưng tôi không dám yêu nữa vì thấy mình không còn quyến rũ và ham muốn. Chỉ mới năm ngoái, thật tự nhiên và tình cờ, tôi gặp người trong mộng. Những lần đầu gặp gỡ, chúng tôi có nhiều điều để nói với nhau, anh ấy lắng nghe và khuyến khích ý kiến của tôi về mọi chuyện. Nếu ta cho nhau nhiều, ta sẽ học được cách nhận lấy. Quả thật, ở tuổi 40, tôi mới trưởng thành”.
Mỗi con người, một hoàn cảnh. Nhưng mong sao những mẩu chuyện trên đây sẽ giúp chúng ta vượt qua nhẹ nhàng ngưỡng cửa 40.
Thanh Liên -Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Giá như được sống độc lập…

Người ta ai cũng có một hoàn cảnh riêng và mỗi người phải tự chọn cho mình một giải pháp hữu hiệu. Tôi cũng vậy, cũng phải chọn lựa cho dù đó là một giải pháp không vui. Chỉ sau vài năm sống cảnh làm dâu, tôi đã nhận rõ những điều khó chấp nhận trong quan hệ với cha mẹ, chị chồng, nhưng vì nghĩ vợ chồng không thể một sớm một chiều mà bỏ nhau nên tôi đã nhẫn nhục chịu đựng… Thế nhưng, sự ra đời lần lượt của hai đứa con cũng không làm cho tình thế bớt xấu thêm…
Tại nhà chồng, vợ chồng tôi được xếp ở trên căn gác lửng không cửa nên rất bất tiện trong sinh hoạt. Một lần đứa cháu chồng, không hiểu cách nào đã chứng kiến “chuyện riêng tư” của chúng tôi và đem kể khắp xóm kiến tôi rất nhục nhã vì họ vừa là phụ huynh của học trò tôi, vừa là làng xóm… Tôi có ý xin một cánh cửa ngăn thì chị chồng tôi bảo: “cô là người ở xó nào tới mà đòi hỏi này kia! Không được làm cửa ngăn!”.
Thế là mọi người có thể tự do đi lại và thậm chí lục lọi đồ dùng của chúng tôi một cách thoải mái.
Không những bị chồng đánh đập, tôi còn chịu nhiều ức hiếp từ phía nhà chồng. Gần 10 năm thấy mình hầu như tay trắng. Tiền lương của tôi và các khoản thu nhập của chồng tôi đều phải đưa hết cho mẹ chồng quản lý. Mỗi khi cần mua một thứ gì cho mình hoặc cho con, tôi đều phải xin mẹ chồng, nhưng không phải lần nào bà cũng cho… Tôi rất buồn tủi vì mang tiếng có chồng làm ra nhiều tiền nhưng lúc mẹ ruột tôi đau bệnh, chồng tôi cũng chỉ cho tôi vào thăm không quá một lần và chỉ biếu được hai hộp sữa. Tôi muốn giúp mẹ nhưng tiền không có mà chồng tôi cũng chẳng ý thức gì về chuyên này. Hóa ra anh ấy chỉ muốn tôi và anh hiếu thảo với cha mẹ của anh, còn với cha mẹ tôi thì không cần! Đã thế, tôi còn phải chịu đựng một bà chị chồng hay đâm thọc, xỉa xói, và không được quyền dạy dỗ ngay chính các con của mình! Hậu quả là khắp xóm ai cũng trách móc: “con cô giáo mà mất dạy, khó bảo!”. Tôi nghe mà cay đắng trong lòng…
Tôi những muốn cam chịu cho yên phận nhưng sau những mâu thuẫn ngày càng sâu sắc, chồng tôi đưa đơn ly hôn bảo tôi ký vào, lý do là vợ chồng không hòa thuận, không thuận thảo với gia đình đôi bên, đồng thời đưa tôi và một đứa cocn về nhà cha mẹ tôi. Ít ngày sau, anh lại đến đón mẹ con tôi, tôi nói phải rút đơn tôi mới về. Tôi yêu cầu một số điều kiện cần khắc phục như đã nêu, anh thỏa thuận nhưng không thực hiện… Và chúng tôi chấp nhận ly hôn!
Tôi ly hôn vì không muốn các con tôi hấp thụ cách giáo dục, nếp sống của gia đình chồng nên tôi cương quyết giành quyền nuôi con. Hơn nữa, chúng còn quá nhỏ rất cần được chăm sóc, dạy dỗ của mẹ. Và, chồng tôi phải có trách nhiệm chu cấp cho con cái một cách thỏa đáng…
Nhìn lại những ngày qua, tôi cay đắng nghĩ: giá như mẹ chồng tôi và “bà cô bên chồng” không quá khắt khe, nghiệt ngã thì cuộc hôn nhân của chúng tôi chắc đã không đến nỗi nào. Bài học lớn của cuộc đời tôi có lẽ là không bao giờ phụ thuộc vào người khác khi muốn bước vào cuộc sống lứa đôi. Giá như chúng tôi được sống độc lập mọi sự có lẽ sẽ khác…
Chỉ ít ngày nữa, tòa án sẽ phân xử cuộc hôn nhân của tôi. Tôi nghĩ, tương lai rồi sẽ vất vả nhưng dù sao mình cũng có thể nuôi dạy hai con tốt hơn là một người đàn ông như chồng tôi…
Thu Hà – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Đến chương trình học tự biên

Việc hình thành phòng vi tính ở các trường tiểu học tại thành phố Hồ Chí Minh là một bước đi trước các nhà quản lý giáo dục nên các trường đều phải tự lo chương trình giảng dạy. Ở các trường Hòa Bình, Trần Quang Cơ (quận 10) chương trình dạy mang dáng dấp của câu lạc bộ tin học Maika (do công ty Scitec tổ chức giảng dạy tại các nhà thiếu nhi) trước đây. Trường Triệu Thị Trinh soạn một chương trình riêng nặng phần ứng dụng, sử dụng máy tính như công cụ để học các môn toán, vẽ, anh văn. Trường Lương Định Của đặc biệt hơn, đã sử dụng một phần mềm dạy tiếng Việt – Toán do thầy Trần Văn On (đại học Bách Khoa) soạn riêng cho học sinh từ lớp 1 đến lớp 5. Có thể nhận thấy nét chung của các chương trình này là giúp các em làm quen với máy, thao tác được tên bàn phím và hiểu được hệ điều hành MS – DOS. Tuy nhiên, ngành giáo dục không thể cứ mãi “thả nổi” cho việc mỗi trường dạy một “phách” như hiện nay được. Dù không chủ trương nhưng tin học ở bậc tiểu học đã là một thực tế đáng phát triển, không thể không có sự quản lý.
Cần có biện pháp thiết thực để nâng cao trình độ mọi mặt cho Đảng viên
Thực hiện chỉ thị 51 của ban bí thư, các đảng bộ trực thuộc thành uỷ Hà Nội đã nghiêm túc tổ chức cho cán bộ, đảng viên nghiên cứu, góp ý vào các văn kiện của ban chấp hành trung ương Đảng trình đại hội 8. Bên cạnh sự nhất trí với nội dung các dự thảo báo cáo của trung ương, các tổ chức thuộc Đảng bộ thành phố Hà Nội đã có những ý kiến đóng góp khá sâu sắc cho các văn kiện. Báo Phụ nữ xin trích một số ý kiến cụ thể về công tác xây dựng Đảng từ báo cáo tổng hợp ý kiến đóng góp dự thảo văn kiện đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 8 của ban chấp hành Đảng bộ thành phố Hà Nội.
Về nội dung đổi mới chỉnh đốn Đảng:
Nhiều ý kiến nhất trí 7 vấn đề mấu chốt nêu trong dự thảo. Nhấn mạnh:
Phải giữ vững và tăng cường bản chất giai cấp công nhân của Đảng là đúng với lý luận chủ nghĩa Mác – Lê nin. Tuy vậy, còn băn khoăn: thực tế Việt Nam hiện nay giai cấp công nhân chưa thể hiện rõ bản chất của mình, nếu như trên có gượng ép không? Cần làm rõ khái niệm thành phần công nhân trong Đảng hiện nay là ai? Chủ doanh nghiệp xuất thân từ công nhân, có còn là công nhân không? Các cán bộ chuyên trách Đảng, đoàn thể, chính quyền, cán bộ quản quý, làm nghiên cứu khoa học trước là công nhân, nay đã thoát ly sản xuất có là công nhân không? Chuyển sang cơ chế thị trường, một bộ phận công nhân làm thuê, lãnh đạo thế nào? Ở các doanh nghiệp tư nhân, liên doanh, Đảng có lãnh đạo toàn diện và trực tiếp không?
Về chống tham nhũng là vấn đề xã hội rất quan tâm. Cần làm rõ vì sao đã có nhiều chỉ thị, nghị quyết chống tham nhũng nhưng tình hình vẫn rất nghiêm trọng; đặc biệt lưu ý tham nhũng trong ngành nội chính, trong các cơ quan bảo vệ luật pháp đang là sự quan tâm và băn khoăn của không ít đảng viên và quần chúng. Mặt trái của cơ chế thị trường tác động đến công tác cán bộ (bố trí, đề bạt, xem xét, đánh giá…). Về các biện pháp, nhất trí như dự thảo, nhưng đề nghị: phải lựa chọn cán bộ đúng ngay từ đầu trong đề bạt, bổ nhiệm cán bộ; thường xuyên kiểm tra, giáo dục và xử lý kịp thời khi có sai phạm. Nhà nước cần có thêm các văn bản chặt chẽ, kiên quyết, đồng bộ hơn về chống tham nhũng. Mặt khác, phải cải cách chế độ lương; sớm thực hiện chủ trương công khai tài sản thu nhập. Thành lập ban chống tham nhũng ở các cấp, không nên để thủ trưởng cơ quan, đơn vị làm trưởng ban.
Về củng cố Đảng, thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ:
Thực trạng hiện nay ở nhiều tổ chức cơ sở Đảng “tập trung” chưa cao, “dân chủ” thì thiếu, thậm chí có hiện tượng trù dập và bè phái.
Cần tổng kết việc triển khai thực hiện nghị quyết trung ương 3, tổng kết việc lập tổ chức Đảng đoàn, ban cán sự, Đảng bộ khối.
Quy định rõ hơn nữa nội dung và thưởng thức lãnh đạo của các loại hình tổ chức cơ sở Đảng (như trong cơ quan, xí nghiệp, các đơn vị liên doanh). Có ý kiến đề nghị tổ chức Đảng nên theo hệ thống ngành dọc.
Về chăm lo xây dựng đội ngũ cán bộ:
Công tác cán bộ phải quy hoạch cho từng giai đoạn cách mạng mới đúng với tầm quan trọng của nó. Xác định tiêu chuẩn cụ thể cho cán bộ các cấp, các ngành.
Việc đánh giá cán bộ phải khách quan, công tâm, đưa đi đào tạo đúng yêu cầu, sử dụng đúng khả năng.
Cần đổi mới quy trình công tác cán bộ và cán bộ làm công tác cán bộ.
Cần quan tâm hơn đối với cán bộ làm công tác Đảng, toàn thể, cán bộ tham mưu chiến lược cho Đảng và nhà nước. Có chính sách lương cán bộ chuyên trách Đảng, đoàn thể như lực lượng vũ trang. Cần có chính sách khuyến khích cán bộ giảng dạy chính trị, đạo đức công dân, cán bộ làm tuyên giáo…
Về phát triển đảng viên:
Trước hết, nhằm vào công nhân, thanh niên và trí thức. Nên quy định trình độ văn hóa tối thiểu đối với người vào Đảng và hạn chế tuổi từ 18 – 50 tuổi. Nâng cao trình độ về mọi mặt cho đảng viên.
Phóng Viên – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Chuyện nhỏ trong nhà “lỗi tại ai?”

Họ đã có một thời hạnh phúc, khi mới cưới nhau, khi bắt đầu từ hai bàn tay trắng. Anh rất tháo vát, nhiều sáng kiến, chị siêng năng chịu khó. Vài năm sau họ đã có một cơ sở làm ăn vững chắc, hai đứa con bụ bẫm, đáng yêu. Nghe tin anh chị ly dị, bạn bè đều ngạc nhiên, hỏi thăm và được trả lời bằng hai lý do hoàn toàn khác nhau. Chị nói anh có bồ nhí, không lo cho gia đình. Anh thì bảo chị muốn giành hết cơ ngơi mà anh đã bỏ biết bao công sức mới có được. Cuối cùng anh ra đi, chị ở lại với hai đứa con. Nguyên cớ thật sự vì đâu?
Lúc đầu, công việc chưa ổn định, họ không có vốn liếng. Rồi khấm khá hơn, căn nhà của họ được anh sửa sang theo kiểu cuốn chiếu từ vách gỗ mái lá từ từ lên gạch tường mái tôn. Tới đó thì chị muốn để dành tiền để sau này xây lại hẳn một căn nhà đúc, anh lại cứ thích sửa từng chút như trước: nay cơi thêm gác lửng, mai thay bộ cửa mới, ít lâu lên gạch bong phòng khách, vài tháng sửa lại phòng tắm… Chị vừa bực mình vì cứ phải sắp xếp dọn dẹp lại nhà cửa sau mỗi lần sửa chữa, vừa sốt ruột vì không có tiền dành dụm cho “ước mơ lớn” của mình nên bắt đầu bớt tiền đi chợ, bữa ăn chỉ còn cơm rau, không sắm sửa quần áo mới, kêu ca tốn kém… Anh trách chị bỏ bê việc nhà, chị cự anh phá của, không biết cần kiệm. Dần dần họ coi thường nhau.
Anh dỗi, thường xuyên đi chơi, chị liền nắm lấy việc quản lý cửa hàng. Khi nghe tin anh hay đến thăm một cô bạn gái, chị bèn làm ầm ĩ lên kiếm cớ li dị cho bằng được.
Anh than thở: “cô ấy càng ngày càng quá quắt, keo kiệt, lúc nào cũng nghĩ đến tiền, bây giờ cô ấy là một bà chủ chứ không phải là một người vợ nữa!”.
Chị phân trần: “anh ấy chỉ giỏi bày trò tiêu tiền, tôi đã mệt vì công việc lại mệt vì phải dọn dẹp khi anh ấy sửa chữa, lẽ ra chúng tôi dành dụm sửa nhà một lần thôi thì đỡ tốn công tốn của hơn nhiều. Bây giờ anh ấy lại lấy tiền tôi kiếm ra để nuôi người khác, tôi không chấp nhận việc đó”.
Thế là những bất đồng trong việc tiêu tiền đã đẩy gia đình đến chỗ tan rã. Chị còn tuyên bố một câu đầy triết lý: “chỉ có con cái mới đem lại hạnh phúc, người chồng chỉ đem lại đau khổ. Tôi dư sức nuôi dạy con khôn lớn mà không cần đến ba chúng nó”.
Tôi nghe chị nói mà buồn thay cho cả hai người.
Các ngôi sao điện ảnh với việc nuôi dạy con cái
Càng ngày, người phụ nữ đóng góp vai trò của mình càng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực xã hội khác nhau. Vì vậy, việc chăm sóc nuôi dạy con cái khó có thể trọn vẹn. Nhất là với những ngôi sao. Muốn tồn tại, họ thường phải xa nhà đôi khi đến hai ba tháng. Thật khó để phân bố thời gian hợp lý trong khi cả hai lĩnh vực đều quan trọng như nhau: sư nghiệp và con cái.
Joan Crawford: được con gái nuôi. Christina, trong quyển sách Mommie Dearest mô tả mẹ như “một con quỷ độc ác”. Quyển sách này đã được làm phim. Joan lấy chồng bốn lần và nhận bốn đứa con nuôi: Christina và Christopher, hai đứa sinh đôi Cathy và Cynthia. Christina và Christopher thì chống lại tính bạo lực bộc phát hay mắng chửi con cái của mẹ. Còn hai đứa sinh đôi thì gọi quyển sách đó là “một sưu tập những lời nói dối có ác tâm”.
Elizabeth Taylor: bị ám ảnh vì vấn đề sức khỏe và thói quen nghiện thuốc, rượu, những bi kịch riêng tư với chuỗi tình nhân và chồng – thế nhưng, Liz Taylor không bị phê phán là người mẹ xấu dù con cái vẫn cho rằng bà thích chạy theo những đam mê tình ái hơn là chăm sóc con. Liz có hai con trai với người chồng thứ hai, Michael Wilding, và một con gái với Mike Todd. Sau đứa con thứ ba thì bác sĩ khuyên cô không nên có con nữa. 1961, Liz nhận Maria làm con nuôi. Và Liz Taylor rất mực thương yêu các con.
Shirley Temple: nổi tiếng từ lúc còn rất trẻ, và bà xác định đâu là cuộc sống của mình. Vì vậy bà nuôi con cái rất cản thận, cho chúng tránh khỏi môi trường điện ảnh, và chúng lớn lên trong sự giáo dục bình thường.
Marlen Dietrich: con gái của bà, Maria, tuy gọi mẹ là người có bộ mặt lạnh lùng, xa cách nhưng tỏ ra biết ơn bà, mặc dù “tôi không thích mẹ tôi” – cô nói. Cô đổ lỗi cho mẹ đã để một người đàn bà đồng tính cưỡng dâm cô khi mới dậy thì. Điều này làm cô thành kẻ nghiện rượu. Maria hiện sống thanh đạm, dùng đời mình giúp đỡ người khác cùng cảnh ngộ.
Lana Turner: là một trong những bà mẹ cẩu thả nhất Hollywood. Cherryl Christine, con gái với chồng thứ hai, khi 4 tuổi đã bị chồng thứ tư của bà cưỡng dâm. “Tôi giận mẹ tôi lắm” – Cherryl đã bày tỏ trong tự truyện Detour – A Hollywood Tragedy xuất bản 1988. Nhưng, thay vi trả thù tuổi thơ Cherryl lại chăm sóc mẹ đến cuối đời bà.
Phóng Viên – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Khi người phụ nữ tự vượt lên chính bản thân mình

Sáng 5/4, huyện hội Củ Chi đã tổ chức sơ kết một năm phong trào tự rèn luyện với sự tham dự của 80 gương mặt điển hình, thay mặt cho 1.802 cán bộ hội và hội viên (trong tổng số 2.847 chị đăng ký) đã đạt từ một đến ba nội dung phấn đấu do thành hội đề ra (học tập nâng cao kiến thức, tổ chức tốt cuộc sống gia đình; rèn luyện phẩm chất đạo đức, rèn luyện phẩm chất đạo đức; rèn luyện sức khỏe…). Dưới đây là một số trường hợp tiêu biểu.
Chị Nguyễn Thị Cách – chủ tịch hội phụ nữ xã Trung Lập Hạ: “muốn làm tốt nhiệm vụ của người cán bộ hội, tôi thấy mình còn phải ‘tự rèn luyện” hơn nữa về mọi mặt, nhất là về trình độ học vấn và trình độ lý luận”.
Sinh trưởng trong một gia đình nông dân nghèo nên khi mới tham gia công tác hội, người phụ nữ đảng viên này mới chỉ được học hết lớp 5. Chị phải vừa vượt khó để theo học hết cấp II bổ túc văn hóa trong hoàn cảnh con nhỏ, gia đình neo đơn, hai vợ chồng đều là công nhân viên chức…vừa hoàn thành tốt công việc Của người chủ tịch hội. Xã Trung Lập Hạ của chị từ năm 1983 đã liên tục được công nhận là xã có phong trào phụ nữ đạt loại A của huyện Củ Chi. Chưa đủ, để không ngừng nâng cao trình độ nghiệp vụ chuyên môn cũng như trình độ lý luận, chị Cách còn “xung phong” đăng ký tham gia các lớp bồi dưỡng ngăn hạn và dài hạn do Đảng và hội phụ nữ chiêu sinh. Có thể hình dung sự phấn đấu của chị gian nan đến thế nào nếu biết rằng nhà của chị cách thị trấn đến 10km và cách nội thành tới gần 5km. Chị kể: “năm ngoái, tôi theo học lớp “dư luận xã hội” do thành hội tổ chức từ tháng 7 đến tháng 9. Trong hai tháng đó, sáng nào vợ chồng tôi cũng phải dậy từ 4h để nấu cơm và tưới rau. Rồi đêm đến lại câu đèn điện làm cỏ lúa cho tới sáng…”. “Dù có được chồng “ủng hộ” đế mấy mà không có quyết tâm thì người phụ nữ vẫn không thể tự rèn luyện được!” – chị kết luận.
Chị Nguyễn Thị Huệ – hiệu trưởng trường mẫu giáo Bông Sen I: “tự rèn luyện là phương thức duy nhất giúp người phụ nữ khẳng định được mình trong xã hội và gia đình”.
Trở thành cô giáo khi tuổi đời mới 18, chỉ học hết lớp 11 rồi qua đào tạo cấp tốc 7 ngày, kinh nghiệm chuyên môn chưa có, song tới nay chị Nguyễn Thị Huệ đã trở thành hiệu trưởng trường mẫu giáo Bông Sen I của thị trấn Củ Chi. Chẳng có “phép lạ” nào cả mà đó chỉ là kết quả của những năm miệt mài cố gắng: năm 1978, chị đã học hết cấp III, năm 1986, tốt nghiệp lớp “tiêu chuẩn hóa 12 + 2” do phòng giáo dục tổ chức, và hiện đang theo học đồng thời khoa tâm lý của trường cao đẳng Sư phạm và lớp cán bộ quản lý của trường bồi dưỡng cán bộ giáo dục, chị tâm sự: “thú thật, năm 1995, sau khi đăng ký theo học cùng một lúc hai lớp, lại đồng thời phải lo việc nhà trường, việc gia đình và chăm sóc hai con còn nhỏ trong lúc chồng công tác xa, tôi rất lo lắng. Nhưng rồi, tôi đã vượt qua được vì nhân thấy: muốn khẳng định mình trong xã hội và trong gia đình, người phụ nữ chỉ có một cách duy nhất là tự vươn lên không ngừng về mọi mặt”.
Chị Nguyễn Thị Anh – thủ kho nhà máy chế biến thức ăn gia súc thuộc nông trường Tân Trung: “hoàn thành tốt công tác ở cơ quan chính là góp phần làm nên hạnh phúc gia đình và xây đắp tương lai cho các con”.
Tháng 2/1985, người chồng đột ngột qua đời, để lại cho chị Anh ba đứa con thơ dại: lớn nhất 11 tuổi và nhỏ nhất chưa tới 2 tuổi. Gia cảnh khốn khó, công việc kế toán ở cơ quan lại đòi hỏi phải tập trung nhiều thời gian…khiến chị Anh đã có lúc tưởng mình không đảm đương nổi. Nhưng rồi sự đùm bọc, yêu thương của anh chị em trong cơ quan cũng như xóm giềng đã tiếp thêm cho người vợ góa bụa đó nguồn sức mạnh. Vượt lên nỗi đau và khó khăn của bản thân, chị Anh đã hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, xứng đáng với sự tin cậy của tập thể công nhân viên chức, và được giao làm thủ kho nhà máy chế biến thức ăn gia súc.
Cho đến nay, sau 14 năm công tác chị chưa một lần nào xâm phạm vào tài sản của đơn vị. Năm 1994, chị đã được công nhận là chiến sĩ thi đua của đơn vị và tháng 3/1995 được giới thiệu học lớp đối tượng Đảng. Đồng thời, gia đình chị được nhà máy trợ vốn một triệu đồng để nuôi heo và cho đứa con lớn học nghề sửa xe gắn máy. Nhờ vậy mà kinh tế của gia đình chị đã ngày một khá hơn, mẹ yên tâm công tác, các con thì phấn khởi làm việc, học tập. Chị – với cố gắng của bản thân và sự quan tâm của đơn vị – đã làm nên hạnh phúc gia đình và xây đắp tương lai cho các con của mình như vậy.
Ánh Hồng – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Hướng tới ngày của mẹ “sao má không kể?”

Tôi nghe kể rằng, chiều chiều khi hoàng hôn buông xuống, má Lê Thị Y – một bà mẹ Việt Nam anh hùng, thường ngồi trong căn nhà tình nghĩa khang trang nhưng hiu quạnh của mình đếm những lượt xe qua con đường nhỏ trước nhà. Tôi cứ tự hỏi: trong bóng chiều buồn đến nao lòng ấy, má có buồn đau không khi bao người sum họp vui vầy, riêng mình má lẻ loi. Rồi lần đầu tiên tôi gặp má trong cuộc họp của các cán bộ phụ nữ miền Đông Nam Bộ, một bà má phúc hậu và tươi tắn. Trong bữa ăn trưa hôm ấy, má lẳng lặng lấy ra một cái keo đựng muối tiêu và ăn với cơm một cách ngon lành: thì ra má ăn chay trường.
Lần thứ hai, tôi đến nhà má vào một buổi tối. Trong câu chuyện với tôi, má kể rất nhiều về những người bạn chiến đấu ngày xưa, Tuyệt nhiên, má không nhắc tới chồng và con trai. Má cũng không hề nhắc tới nỗi cô đơn của má hiện nay. Tôi rụt rè nhắc tên liệt sĩ Nguyễn Thanh Sơn – con trai duy nhất của má. Má lặng đi một lúc mắt đỏ hoe. Lâu sau má kể: “chồng tôi quê gốc tận ngoài Bắc, làm phu ở sở Tân Tường, Châu Thành rồi thoát ly theo cách mạng từ tháng 4/1995. Chúng tôi gặp nhau rồi lấy nhau cũng vào khoảng thời gian ấy. Năm 1946, chúng tôi có đứa con đầu lòng”.
Kể đến đây, má dừng lại. Tôi nghĩ đến niềm hạnh phúc được làm mẹ, niềm hạnh phúc được ôm vào lòng đứa con của mình. Người mẹ này đã từng có niềm hạnh phúc ấy.
“… Năm 1952, ngày 6/7, tôi được tin chồng hy sinh – má chậm rãi kể – người ta bảo ông ấy bị phục kích trong khi đi diều nghiên để đánh vào bót địch. Lúc ấy, ổng là đại đội phó đại đội Đô Lương (huyện đội Long Thành). Tôi đã lặn lội lên vùng rừng Xà Minh để tìm xác ông ấy nhưng không tìm được. Vài ngày sau, tôi cũng bị bắt tại chợ Cây Dương (Thành Tuy Hạ). Hai năm tù tội, chúng tôi đưa tôi từ trại giam Phú Lâm đến Hạnh Thông Tây rồi về Bà Rịa. Đình chiến 1954, tôi được trao trả ở Cà Mau. Trong thời gian tôi ở tù, con trai tôi được gởi lên một ngôi chùa ở Biên Hòa. Ở đó, nó được học nghề thuốc rồi nhập ngũ năm 1965, làm y tá, rồi tiểu đội trưởng đơn vị D3-E4 12 huyện Tân Phú. Năm 1960, tôi bị bắt lần thứ hai tại quận Long Thành. Chúng tra tấn rồi chuyển tôi từ ty cảnh sát Biên Hòa đến trại giam Phú Lợi. Năm 1962, tôi được trao trả ở trại giam Thủ Đức”.
Má kể cho tôi nghe về những ngày tháng gian khó với giọng bình thản nhẹ nhàng, với vẻ thỏa nguyện của một người đã cố gắng sống xứng đáng với người thân. Tôi biết từ năm 1963 trở đi, má đã là một đảng viên, một cán bộ tích cực của hội phụ nữ huyện Nhơn Trạch. Năm 1971, má được rút về hội phụ nữ tỉnh Biên Hòa (cũ). Sau giải phóng, má đã xuống công tác tại huyện Cần Giờ (lúc ấy thuộc tỉnh Đồng Nai), sau đó, là cán bộ hội phụ nữ rồi trưởng phòng lao động – thương binh xã hội huyện Thống Nhất. Má nghỉ hưu năm 1982 và phải tá túc trong chùa Ngọc Linh xã Hiệp Phước (Nhơn Trạch – Đồng Nai) suốt 13 năm. Dịp 19/5 năm 1995, má mới có được căn nhà “của mình” – căn nhà tình nghĩa do công ty thiết bị điện 4 xây tặng.
Mặc dù má không nói nhưng tôi vẫn cảm thấy rõ nỗi cô đơn hiu quạnh của má hiện nay. Con trai má hy sinh ngày tháng năm nào má cũng không được biết. Má bảo, hồi ấy mọi người sợ má buồn nên giấu má, nhưng má cũng lờ mờ đoán ra. Năm 1969, một y sĩ tên Phước ở đơn vị con trai má về tìm má, má mới thật sự hết hy vọng. Sau giải phóng, má có lên Định Quán, Tân Phú tìm đến đơn vị của con. Người ta trao cho má giấy báo tử, còn một thì không thể tìm thấy. Má ngậm ngùi: “tôi tủi lắm vì cả chồng và con hy sinh đều không tìm được xác”. Và mặc dù ngày hy sinh của chồng má – liệt sĩ Nguyễn Văn Có – được ghi trong giấy báo từ 6/7/1952 và con trai – liệt sĩ Nguyễn Thanh Sơn – ngày 1/9/1969 nhưng theo thói quen, má vẫn cúng chồng con vào ngày thương binh liệt sĩ 27/7.
Chiều chiều, má vẫn ngồi đếm những lượt xe ngang qua trước nhà chúng tôi đã cảm thấy yên lòng vì biết rằng, dù rất buồn thì má cũng không coi những mất mát của mình là một điều bất hạnh.
Cúp truyền hình lần 8 – 1996
Cuộc đua xe đạp tranh cúp truyền hình lần 8-1996 do đài truyền hình thành phố Hồ Chí Minh tổ chức sẽ diễn ra từ ngày 25/4 đến 30/4/1996 qua các tỉnh Bình Thuận, Ninh Thuận, Lâm Đồng với tổng chiều dài 757km. Cuộc đua năm nay chỉ diễn ra trong vòng 6 ngày, không kéo dài như các cuộc đua năm rồi, với 6 chặng đua: thành phố Hồ Chí Minh – Phan Thiết (183km), Phan Thiết – Phan Rang (147km), Phan Rang – Đà Lạt (121km), vòng bờ hồ Xuân Hương (51km), Đà Lạt – Bảo Lộc (101km), Bảo Lộc – thành phố Hồ Chí Minh (160km) và mức đến cuối cùng là trước quảng trường Dinh Thống Nhất đúng vào trưa ngày 30/4. Theo dự kiến, ban tổ chức cuộc đua đã mời nhiều đội đua quốc tế tham gia nhưng do ảnh hưởng của tour Thái Lan (diễn ra từ ngày 2/5) nên các nước trong khu vực đã không thể tham dự được. Có mặt tại cuộc đua lần này là 15 đội do ban tổ chức chọn lọc và gửi thư mời tham dự: An Giang, Cần Thơ, công an thành phố Hồ Chí Minh, cảng Sài Gòn, công an Tiền Giang, Đà Nẵng, Đồng Tháp, Hà Nội, KS Thanh Bình, năng khiếu thành phố Hồ Chí Minh, quân khu 7, quân khu 9, Vĩnh Long, XK Tân Bình và tuyển trẻ Quân đội. Nét mới của cuộc đua năm nay là không quy định giờ của người về đầu và cuối, mà sau khi thực hiện được 50% cự ly chính thức của một chặng đua những vận động viên bị bỏ rơi khỏi tốp chính sau 10 phút mà không bắt kịp sẽ bị buộc ngưng thi đấu và tính giờ tổng sắp bằng số giờ của người về thứ 5 chặng đó cộng thêm 60 phút. Nếu vận động viên rơi vào tình trạng tương tự lần thứ hai sẽ bị loại.
Cù Thị Thanh Huyền – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Pháp “hậu quả của một kiểu huấn luyện hà khắc”

Cô bé tên Elodie Lussac. Cách đây hai năm, cô còn là vận động viên thể dục nghệ thuật giỏi nhất nước Pháp.Với hình thể lý tưởng cho bộ môn này (1,4m, 33kg), Elodie đã đoạt chức vô địch châu Âu lứa tuổi thiếu niên và đang mơ đến chiếc huy chương vàng thế vận hội. Nhiều người cũng tin rằng, điều đó sẽ đến với cô. Thế rồi giấc mộng tan tành vào một ngày tháng 11/1994 tại giải vô địch thế giới ở Dortmund (Đức) khi Elodie mới 14 tuổi. Cô bé bị thương nặng ở lưng. Mười sáu tháng sau, cha của Elodie quyết định kiện liên đoàn thể dục thể thao Pháp. Cha cô – ông Francis Lussac, cựu vận động viên thể dục nghệ thuật, khẳng định: “các vị lãnh đạo liên đoàn rũ bỏ mọi trách nhiệm. Họ không muốn hòa giải với công ty bảo hiểm của chúng tôi. Tôi đấu tranh để phá vỡ luật im lặng”. Ông cho biết cũng muốn đưa bộ thanh niên và thể thao Pháo đến chỗ tự cật vấn về các phương pháp huấn luyện hà khắc được giao cho hai huấn luyện viên Trung Quốc trong những năm gần đây.
Ở Durtmund, hôm trước ngày thi đấu, Elodie đã thấy những cơn đau dữ dội ở lưng. Cô bé báo cho huấn luyện viên biết nhưng chỉ được đưa đi xoa bóp và tiêm thuốc giảm đau chứ không hề được đưa đi chụp X-quang. Qua hôm sau, sức khỏe không khá hơn nhưng Elodie vẫn phải làm cánh chim đầu đàn của đội tuyển Pháp. Ông Francis kể: “Elodie đã kết thúc bài thi trong nước mắt. Khi đến bên tôi, nó khuỵu xuống”. Kết quả: Elodie bị gãy các eo đốt sống thắt lưng thứ tư. Lúc này người ta mới nhớ rằng trước đó vài tháng, tại giải vô địch ở Brisbane (Úc), Elodie từng bị té khá đau. Vậy mà cô bé không hề có thời gian nghỉ ngơi để hồi phục.
Elodie Lussac bị bó bột quanh mình suốt sáu tháng. Nỗi đam mê nhào lộn giờ đây thế là hết. Cô bé đang chầm chậm học lại cách sống như bao cô gái cùng lứa tuổi. Nhưng cha cô không chịu buông tay. Ông khẳng định người ta hy sinh con gái ông vì quyền lợi của đội tuyển. Ông tố cáo lỗi huấn luyện vô nhân đối với các vận động viên nhỏ tuổi. Hồ sơ vụ kiện của ông sẽ được đưa ra xem xét sau kỳ thế vận hội Atlanta tháng 7/1996. Đây sẽ là lần đầu tiên liên đoàn thể dục thể thao Pháo phải ra trước tòa vì ham muốn chạy theo thành tích.
Việt Nam với Olympic Atlanta
Sau khi đội tuyển bóng bàn Việt Nam với sáu vận động viên Thu Thủy, Thu Hà, Phương Linh, Mạnh Cường, Minh Triết, Lê Huy thất bại tại vòng loại Olympic Atlanta khu vực châu Á tổ chức tại Chiba (Nhật) hồi cuối tháng 3, sắp tới, từ 21 đến 29/4/1996 các vận động viên bắn súng Việt Nam sẽ lên đường tham dự cuộc thi tuyển chọn tiền Olympic ngay tại thành phố Atlanta (Mỹ). Đoàn Việt Nam gồm tám người với năm vận động viên là Minh Tâm, Kim Oanh, Linh Chi, Quốc Cường và Quốc Việt. Các tay súng dự thi kỳ này phải đạt tiêu chuẩn của U.T.I mới được chính thức dự thế vận hội.
Việt Nam dự giải vô địch bơi lội châu Á lần 5
Đội tuyển Việt Nam với sáu tay bơi Trương Ngọc Tuấn (Bình Định), Trần Vũ Kha (Long An), Trần Duy Mỹ, Nguyễn Trọng Nghĩa, Trường An và Phượng Trang (thành phố Hồ Chí Minh) sẽ lên đường vào ngày 10/4 để dự giải diễn ra từ 12/4 đến 15/4/1996 tại Thái Lan. Đây là một chuyến đi gây thắc mắc trong dư luận bởi giải quy tụ trên 20 quốc gia châu Á với gần 500 vận động viên và quan chức nên các vận động viên Việt Nam không hề có một chút hy vọng nào về thành tích và cũng sẽ chẳng học hỏi thêm được gì. Lẽ ra nên tập trung cho một cái đích vừa tầm tay hơn là lo cải thiện thành tích cho kỳ Sea Game năm tới.
Đội tuyển Sport Aerobic quận 1 dự giải thế giới
Đội tuyển Aerobic quận 1 sẽ đại diện cho Việt Nam tham dự giải Sport Aerobic World Cup diễn ra từ 20 – 22/4/1996 tại Nhật. Đội gồm ba vận động viên nam: Quốc Thắng, Điền An, Huy Văn và một nữ: Hồng Trang; thi đấu các nội dung đồng đội (nam) và đôi nam nữ. Đặc biệt, ba vận động viên nam này là những vận động viên sport aerobic đầu tiên của thành phố.
Giải vô địch taekwondo sinh viên – học sinh trung học chuyên nghiệp toàn thành 1996
Giải sẽ diễn ra trong hai ngày 27 và 28/4/1996 tại trung tâm thể dục thể thao Bình Thạnh với sự tham gia 120 vận động viên thuộc 16 trường đại học và trung học chuyên nghiệp trong thành phố. Đây là lần đầu tiên giải được tổ chức với quy mô lớn, chứng tỏ phong trào taekwondo đã thực sự lan rộng và có sức thu hút mạnh trong giới sinh viên học sinh.
Đạo diễn Nguyễn Thị Minh Ngọc: (cùng với Linh Trung) cho biết vở diễn đưa ra tới ba đoạn kết, như một nỗ lực lôi kéo công chúng cùng suy nghĩ. Ê kíp diễn viên thuộc nhà hát Trần Hữu Trang, đứng tên dưới danh nghĩa trung tâm văn hóa quận 8 dự thi, đa phần là trẻ đã tỏ ra phấn chấn khi “trình làng” một kiểu sân khấu không chấp nhận sự dễ dãi trong cảm thụ…
Phóng Viên – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998